Punpun Punyama - một cậu bé được vẽ như một con chim phẳng hai chiều. Không biểu cảm, không lời thoại trực tiếp. Chỉ một hình vẽ đơn giản giữa thế giới thực tại đầy màu sắc.
Đây là sự tách biệt - Punpun không thể kết nối với thế giới xung quanh. Cậu quan sát, im lặng, và dần dần tan rã từ bên trong.
Cha bạo lực, mẹ trầm cảm, gia đình tan vỡ. Punpun lớn lên trong sự im lặng đau đớn, học cách tự trách móc bản thân cho mọi thứ tồi tệ xảy ra. Haizz ,tại sao có thể như vậy chứ? Mọi thứ có thể tốt hơn mà, tại sao lại như vậy?
"Tình yêu" đầu đời. Một ảo tưởng về sự cứu rỗi. Aiko trở thành lý do sống, rồi trở thành gánh nặng, rồi trở thành bi kịch.
Từ học sinh cấp 2 đến người lớn, Punpun chứng kiến sự tàn nhẫn của thực tại. Không có phép màu, không có tình yêu vĩnh cửu. Chỉ có công việc nhàm chán, bạn bè sa ngã, và những giấc mơ chết dần.
Punpun phát triển ý nghĩ về tự tử từ sớm. Không phải vì quá buồn, mà vì "không thấy lý do gì để tiếp tục".
Cậu tạo ra một "Punpun khác" trong đầu - một thực thể tối tăm, méo mó, thốt ra những lời thú nhận đáng sợ nhất.
"Tôi muốn chết... nhưng tôi cũng sợ chết. Tôi không biết phải làm gì nữa..."
Người bạn tưởng tượng biến thành kẻ thù. "Chúa" trong đầu Punpun không ban phước lành, mà không ngừng chỉ trích, thao túng, và dẫn dắt cậu đến chỗ tự hủy diệt.
Người tốt không được đền đáp. Kẻ xấu không bị trừng phạt. Yêu thương không đảm bảo hạnh phúc. Punpun học được rằng đạo đức là một câu chuyện cổ tích để ru ngủ trẻ con.
Tình yêu trong Oyasumi Punpun không phải cứu rỗi, mà là xiềng xích. Aiko và Punpun yêu nhau như hai người đuối nước ôm lấy nhau - cùng nhau chìm xuống đáy.
Shimizu - người bạn duy nhất còn lại - đại diện cho sự vô thức, quên đi quá khứ để tiếp tục sống. Đó là cách duy nhất để tồn tại trong thế giới này.
Inio Asano từ chối cho Punpun một kết thúc hạnh phúc truyền thống. Cậu sống, nhưng với vết sẹo không bao giờ lành. Đó là sự thật duy nhất.
Mối tình đầu biến thành ám ảnh. Aiko là lý do để Punpun sống, cũng là lý do để cậu chết. Cái kết của họ là bi kịch không thể tránh khỏi của hai tâm hồn bị thương cố gắng chữa lành cho nhau.
Người phụ nữ trưởng thành, tổn thương, nhưng vẫn cố gắng. Sachi đại diện cho khả năng chấp nhận - chấp nhận quá khứ đau đớn để tiếp tục sống.
Người bạn thời thơ ấu, kẻ duy nhất không bị thế giới làm cho u ám. Shimizu sống trong ảo tưởng của riêng mình, và đó là cách anh tồn tại.
Punpun tin vào "chúa" và tình yêu vĩnh cửu. Cậu là một đứa trẻ nhạy cảm, yêu thương cha mẹ dù họ đang tan vỡ.
Nhận ra thế giới không như mơ ước. Cha bỏ đi, mẹ qua đời. Punpun bắt đầu xây dựng "vỏ bọc" để bảo vệ bản thân.
Mối quan hệ với Aiko trở nên độc hại. Punpun dần mất khả năng phân biệt thực và ảo. Cậu bắt đầu có ý định tự tử.
Sống như một xác chết đi. Làm việc, tồn tại, nhưng không còn cảm xúc. Cho đến khi gặp lại Aiko...
"Tôi vẫn ở đây.
Vẫn thở.
Vẫn sống.
Dù không biết vì sao."
Kết thúc mở của Oyasumi Punpun không hứa hẹn hạnh phúc. Punpun sống sót, nhưng với vết sẹo vĩnh viễn trong tâm hồn. Cậu không được cứu rỗi bởi tình yêu, không tìm thấy ý nghĩa cuộc sống.
Điều duy nhất cậu học được là chấp nhận sự vô nghĩa. Sống không cần lý do. Thở không cần mục đích. Đó là cách duy nhất để không phát điên trong thế giới này.
"Oyasumi Punpun. Chúc ngủ ngon, những giấc mơ đẹp,
và đừng bao giờ thức dậy."