Bi kịch của trí thông minh
Trong một cuộc phỏng vấn năm 2022, Fu Takahashi – ca sĩ thủ vai L trong vở nhạc kịch
Death Note (bản Nhật) – đã đưa ra một góc nhìn rất đáng suy ngẫm về nhân vật này.
Anh cho rằng, đằng sau hình ảnh bề ngoài của một thiên tài lạnh lùng, ghét thất bại,
L thực chất là một con người cô độc và khao khát được yêu thương.
Fu Takahashi nhận xét rằng, ở mọi phiên bản của Death Note – từ manga, anime,
điện ảnh cho đến nhạc kịch – L đều mang một điểm chung: anh cố gắng kiểm soát và kìm nén
cảm xúc của mình. Có lẽ vì xuất thân mồ côi, L không cho phép bản thân bộc lộ tình cảm,
dù là với cha mẹ, tình yêu hay sự gắn bó với người khác.
Thay vào đó, L tìm đến trò chơi trí tuệ và những cuộc đấu trí như một cách tồn tại.
Đó không chỉ là công việc, mà là nơi duy nhất anh có thể cảm thấy an toàn.
Người ta thường nói rằng những người có trí tuệ vượt trội rất dễ cảm thấy cô độc.
Điều này thể hiện rõ ở L, Near và Mello – những con người dù luôn được bao quanh
bởi cộng sự và người chăm sóc, nhưng vẫn không thể thực sự kết nối với ai.
Với L, công việc chính là toàn bộ cuộc sống. Những con người xung quanh anh không phải
là bạn bè theo nghĩa thông thường, mà là những “chức năng” nhằm hỗ trợ và bảo vệ
một tài sản quý giá: bộ não của anh.
Trong bài phân tích nổi tiếng về “Monster Speech” (2015), tác giả lux-mea-lex đã chỉ ra
một chi tiết vô cùng đau lòng: L thừa nhận rằng anh tìm kiếm tình bạn, nhưng lại không
biết cách yêu thương.
L không đổ lỗi cho người khác vì không hiểu mình. Ngược lại, anh tự trách bản thân vì
không thể tin tưởng ai hoàn toàn. Và chính điều đó, vừa khiến anh trở thành thám tử
vĩ đại nhất thế giới, vừa khiến anh trở nên cô độc hơn bất kỳ ai.
L chưa bao giờ tự nhận mình là biểu tượng tuyệt đối của công lý.
Anh thẳng thắn thừa nhận bản thân là một kẻ nói dối, một con người
đứng trong vùng xám đạo đức.
Anh sẵn sàng vi phạm pháp luật, chấp nhận thương vong và hậu quả
để đạt được mục tiêu. Nhưng khác với Light Yagami,
L sở hữu một thứ mà Light dần đánh mất: sự tự nhận thức.
L hiểu rõ bóng tối bên trong chính mình. Anh không che giấu điều đó,
thậm chí còn nói với những đứa trẻ ở Wammy’s House rằng
điều anh sợ nhất… chính là bản thân mình.
Đây không phải lời thú nhận của “L – thám tử”.
Đó là lời thú nhận của Lawliet – con người thật phía sau chiếc mặt nạ.
L thường xuyên mất bình tĩnh, run rẩy khi bị nhìn chằm chằm, nghe thấy ảo thanh, cắn móng tay, ăn quá nhiều đồ ngọt để chịu đựng áp lực.
Trong L: Change the World, L quỵ ngã, đập tay xuống đất đến bật máu – một cảm xúc nguyên sơ mà anh đã kìm nén cả đời.
Hàng ngàn nạn nhân, vô số cái chết, những giọt nước mắt của người sống sót – tất cả đè nặng lên cơ thể và tâm trí của L.