(Nihilism vs. Absurdism)
Cuộc đối thoại giữa Zeke và Armin ở cuối truyện là một trong những khoảnh khắc sâu sắc và đáng nhớ nhất của
Attack on Titan. Đây không chỉ là một cuộc trò chuyện giữa hai nhân vật, mà là sự va chạm trực diện
giữa hai hệ tư tưởng đối lập về ý nghĩa của sự tồn tại.
Zeke: “Mục đích của cuộc sống là sinh sôi nảy nở…”
Armin: “Có lẽ lý do tôi được sinh ra là để ba chúng tôi có thể chạy đua đến đó…”
Chỉ trong vài câu ngắn ngủi, Isayama đã cô đọng toàn bộ chủ đề trung tâm của tác phẩm: con người tồn tại để
tiếp tục vòng lặp sinh học vô nghĩa, hay để trân trọng những khoảnh khắc nhỏ bé nhưng đẹp đẽ trong một thế
giới đầy đau khổ?
Zeke coi cuộc sống vốn dĩ là vô nghĩa. Với anh, con người chỉ bị sinh ra để tiếp tục một chu kỳ tàn nhẫn:
sinh sản – xung đột – chiến tranh – đau khổ – và cuối cùng là cái chết. Nếu kết cục đã được định sẵn như vậy,
thì việc chưa từng được sinh ra có lẽ chính là “sự cứu rỗi vĩ đại nhất”.
Trái lại, Armin không phủ nhận đau khổ. Cậu hiểu rất rõ sự tàn khốc của thế giới, nhưng vẫn tin rằng cuộc sống
không chỉ gói gọn trong sinh tồn hay sinh sản. Ý nghĩa của sự tồn tại nằm ở những khoảnh khắc nhỏ bé:
một bữa tối cùng gia đình, chạy dưới cơn mưa với bạn bè, cho mèo ăn bên vệ đường, hay giúp một ông lão mù
qua đường.
Chính những khoảnh khắc tưởng chừng tầm thường ấy lại khiến cuộc sống trở nên đáng sống.
“Thật là một ngày đẹp trời. Nếu như tôi nhận ra điều đó sớm hơn…”
Lần đầu tiên trong đời, Zeke trân trọng một khoảnh khắc giản dị của sự tồn tại. Nhưng cùng lúc đó, anh cũng
nhận ra bi kịch lớn nhất của chính mình: anh đã tước đi cơ hội được sống và trải nghiệm những khoảnh khắc như
thế của vô số người khác.
Sự thức tỉnh ấy không xóa bỏ tội lỗi của Zeke, nhưng nó khiến nhân vật này trở nên bi thương hơn bao giờ hết.
Anh không còn là một kẻ phản diện đơn thuần, mà là nạn nhân của một thế giới đã nghiền nát niềm tin vào ý
nghĩa của sự sống.
Attack on Titan kết thúc mà không mang lại sự khép lại trọn vẹn. Nhưng chính sự dang dở ấy phản ánh đúng bản chất của cuộc sống.
Dù thế giới đầy bạo lực và mất mát, những khoảnh khắc đẹp đẽ vẫn tồn tại và chính chúng khiến con người tiếp tục sống.
Tác phẩm không cho ta câu trả lời, mà buộc ta phải tự đối diện với câu hỏi về ý nghĩa của sự tồn tại.