Không có anh hùng hay kẻ phản diện. Chỉ có những người sống sót với trái tim tan vỡ. Cái chết của Joel không chỉ là sự mất mát của một người cha, nó là sự sụp đổ của thế giới quan mà Ellie đã xây dựng.
Kiểu như 1 dạng số phận trêu đùa vậy....
Hận thù không bùng phát ngay lập tức. Nó ngấm ngầm như bào tử nấm Cordyceps, ăn mòn lý trí, biến tình yêu thương dành cho Joel thành động lực cho bạo lực tàn khốc.
The Last of Us Part II ép người chơi phải nhìn vào gương. Chúng ta yêu Ellie, nên chúng ta ghét Abby. Nhưng trò chơi tàn nhẫn buộc ta phải đi vào đôi giày của kẻ thù.
Abby cũng có một người cha. Abby cũng có tình yêu. Abby cũng tìm kiếm sự trả thù. Hai cô gái, hai mặt của một đồng xu, đều bị cầm tù bởi quá khứ.
TRẠNG THÁI: PTSD / KIỆT QUỆ
MẤT MÁT: Ngón tay (Khả năng chơi đàn)
-Bạn gái (Dina)
-Bác Joel (Người cha nuôi)
TRẠNG THÁI: HỐI CẢI / TÌM KIẾM MỤC ĐÍCH
MẤT MÁT: Toàn bộ bạn bè (Fireflies)
Cảnh cuối cùng không phải là chiến thắng. Đó là sự im lặng. Ellie trở về ngôi nhà nông trại, nhưng Dina đã đi rồi. Căn nhà trống trơn.
Cô cầm cây đàn guitar lên - kỷ vật cuối cùng của Joel. Nhưng với những ngón tay đã mất trong trận chiến cuối cùng với Abby, cô không thể chơi trọn vẹn bản nhạc "Future Days" nữa.
Việc Ellie để cây đàn lại và bước đi không chỉ là buông bỏ Joel, mà là buông bỏ gánh nặng của thù hận để cuối cùng có thể thực sự sống cuộc đời của riêng mình.