Nhưng thế thì tao là cái đéo gì nếu “nhận thức về ý thức” cũng chỉ là một giác quan nữa thôi?
Tao đéo phải cái thị giác của tao, đéo phải cảm giác nóng lạnh của tao, đó chỉ là mấy tín hiệu được chuyển hóa thành thứ tao “nhận biết” được thôi! Chúng chỉ là từ mô tả, đéo phải trạng thái thật sự!
Vậy cái gì đang “nhận biết” ở đây?
Chỉ có thể là chính cái quá trình đó thôi.
Cái trạng thái từng khoảnh khắc đang liên tục thay đổi, điều chỉnh.
Đó chính là “tao hiện tại” chứ còn đéo gì nữa.
Thằng tao đang giật tay lại ngay lập tức khi chạm vào cái nóng bỏ mẹ, thằng tao đang đọc cái post này ngay lúc này, và thằng tao đã viết nó ở một khoảnh khắc cực kỳ cụ thể trong thời gian.
Ký ức là “tao dài hạn”.
Là những trạng thái mà tao từng nhận biết, giờ đang được đem ra so sánh với mọi thứ tao đang làm ở khoảnh khắc này.
Lý trí thì tao biết ký ức của thằng nhóc 7 tuổi trong đầu chính là tao, nhưng tao đéo tài nào connect được. Nó mờ nhạt vl, tao đéo nhớ mình đã nghĩ gì, cảm thấy gì, thế giới trông ra sao khi còn bé tí. Mai tao quên mẹ nó luôn cũng đéo sao, chỉ ảnh hưởng vài chi tiết lặt vặt trong quyết định hiện tại thôi.
Nếu mày đồng ý mọi thứ tao vừa viết là đúng, thì tụi mình sẽ đéo bao giờ tìm được thứ gì đáng gọi là “có ý thức” cả.
Ý thức chỉ là một bộ tham số cực kỳ cụ thể được xử lý theo cách cực kỳ cụ thể mà cơ thể người làm ra thôi. Rất con người. Muốn gán ý thức cho thứ gì khác thì phải nghĩ kiểu phi nhân loại luôn.
Nhưng đồng thời, như thế lại có nghĩa là hầu hết mọi quá trình đều có chút xíu ý thức trong đó.
Chúng đéo tự nhận thức được, và cũng đéo có ký ức để so sánh gì cả.
Nhưng vẫn luôn có “trạng thái tiếp theo” cần được quyết định theo một cách nào đó.
Mày gọi cái đó là gì?
Ngẫu nhiên?
Nhân quả?
Ý chí thần thánh?
Entropy?
Sự sống?
Gọi thế đéo nào đi nữa thì mày có thấy buồn không khi một quá trình bị kết thúc?
Buồn cũng là cảm xúc cực kỳ con người luôn.
Câu trả lời duy nhất tao nghĩ ra được là: “tùy”.
Không tùy vào cái quá trình đó, mà tùy vào tao.
Tùy vào tao coi trọng cái gì, và tao là ai.